Tôi không muốn đất trời xoay chuyển nữa
Với tháng ngày biền biệt đuổi nhau trôi
Xuân đừng về! Hè đừng gieo ánh lửa!
Thu thôi sang! Ðông thôi lại não lòng tôi!

Quả đất chuyển giây lòng tôi rung động
Nỗi sầu tư nhuần thấm cõi Hư Vô!
Tháng ngày qua, gạch Chàm đua nhau rụng
Tháp Chàm đua nhau đổ dưới trăng mờ!

Lửa hè đến! Nỗi căm hờn vang dậy!
Gió thu sang thấu lạnh cả hồn thơ!
Chiều đông tàn, như mai xuân lộng lẫy
Chỉ nói thêm sầu khổ với ưu tư!

Tạo hoá hỡi! Hãy trả tôi về Chiêm quốc!
Hãy đem tôi xa lánh cõi trần gian!
Muôn cảnh đời chỉ làm tôi chướng mắt!
Muôn vui tươi nhắc mãi vẻ điêu tàn!

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa!
Ðể nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh
Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo!


Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Ngưỡng mộ

Ước một lần ta gặp Chế Lan Viên
Cùng xơi nước chuyện trò về thời thế
Lan Viên hỡi sao ông tài đến thế
Những vần thơ xuyên thấu trái tim ta!

35.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Hậu duệ Chiêm quốc

Hay quá, thơ trước cách mạng bao giờ cũng hay và "thật" hơn.
Mà đọc bài này mới rõ ông là hậu duệ của Chiêm Quốc Chế Bồng Nga, hình như những người họ Chế đều là hậu duệ của Chế Bồng Nga, như Chế Linh, Chế Thanh cũng vậy. Cổ quốc cũng nhiều người tài!

23.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bốn mùa tin yêu

Bốn mùa tin yêu
Tạo hoá ôi, dễ lòng con khóc nữa
Lắm thiết tha chẳng kịp níu phút trôi
Bốn mùa qua quạt vờn bên bếp lửa
Chốn cao xanh Ngài đoái phận bề tôi

Nước mắt này như giọt vào nhịp động
Cảm tương lai chạnh lối sống vi vô
Con chẳng thể để con tim héo rụng
Cất chân đời vượt bóng tối xa mờ

Bình minh hé tâm hồn mau thức dậy
Lời nguyện cầu mở hội trước nụ thơ
Tấm áo mới ngài ban thật lộng lẫy
Đất trời này được thoả một thiên tư

Con xác quyết tin yêu đường Thiên quốc
Dẫu ngàn trùng xa lắc cõi trần gian
Lúc mở mắt cho đến thời nhắm mắt
Đón Hồng Ân nâng nhẹ cánh tro tàn

Thu có tàn đông có tràn giá lạnh
Trời xuân hoa nắng hạ có cách xa
Mặc đau khổ phận người không trốn tránh
Cuộc bốn mùa Thiên Tạo cắt sầu lo.

Dã Tràng Cát
Cảm hoạ cùng Cố thi sĩ Chế Lan Viên qua thi phẩm “Những sợi tơ lòng“ của ông.
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn). Tái đăng trên Thi viện.net

Dã Tràng Cát
23.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời