Hỡi những ai đang sống sót trong những thành phố chết
Hãy thân ái cùng nhau, hãy quý thương nhau
Hãy dừng lại: chớ lao vào chiến tranh huỷ diệt
Đừng như người xưa chẳng biết về đâu
Tôi xin mọi người: hãy nắm tay nhau trong tình thân thiết

Hỡi những người trai, hãy cầm lấy bay mà xây dựng
Chớ cầm dao! Hãy ngồi yên dưới những mái nhà
Chớ có cầm dao! Giữa cuộc đời bình yên, tĩnh lặng
Xin cứ ngồi yên dưới những mái nhà, như vậy tốt hơn xưa
Tôi xin mọi người: chớ cầm dao, hãy cầm bay mà xây dựng

Hỡi các em, hãy thưa cùng cha mẹ
Cha mẹ ơi, hãy tránh cho chúng con bom lửa chiến tranh
Và nói to rằng: các em không muốn vùi trong tro tàn đổ nát
Không muốn khổ đau như lớp cha anh
Các em! Các em! hãy tránh xa cuộc chiến tranh đầy tang tóc

Hỡi các mẹ, xưa kia các mẹ từng phó mặc
Và nhẫn nhục hoài trong các cuộc chiến tranh
Xin các mẹ giờ đây hãy để con em mình vui hát
Để các con được sống yên lành
Chớ sinh con, rồi lại để mặc các con phải chết


Nguồn: Tạp chí Văn học nước ngoài (số 3 - 1998)
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)