Ba Lan năm 39
Chiến tranh lớn nổ ra
Làng mạc và thành thị
Thành những bãi tha ma

Đứa em không còn chị
Người vợ đã mất chồng
Con không tìm ra mẹ
Giữa đổ nát mênh mông

Đất Ba Lan vắng vẻ
Không tin tức, thư từ
Nhưng người ta nghe kể
Một câu chuyện lạ kỳ:

Từ thành phố phương Đông
Bắt đầu trời có tuyết
Có đoàn trẻ cùng nhau
Từ Ba Lan xuất phát

Các em đi khấp khểnh
Trên những khoảng đường dài
Những em khác nhập bọn
Qua làng xóm tơi bời

Các em trốn chiến tranh
Với bao cơn ác mộng
Tìm một xứ hoà bình
Có mặt trời ấm nóng

Một em gái mười tuổi
Dắt thằng em lên năm
Cả hai đều có mẹ
Nhưng chẳng có hoà bình

Một em bé Do Thái
Có cổ áo bọc nhung
Trước đây sống no đủ
Và đánh lộn rất hăng

Một chú bé gầy đét
Đứng riêng dáng lầm lì
Em có một tội lớn
Ở sứ quán Nazi

Có cả một con chó
Bác em định thịt đi
Nhưng không đủ can đảm
Nên lại mang nó theo

Trước từng có một trường
Thầy giáo dạy kẻ chữ
Bé viết chữ "hoà bình"
Trên xe, xong một nửa

Có hy vọng, lòng tin
Nhưng không bánh không thịt
Xin đừng mắng các em
Nếu các em ăn quỵt

Xin đừng trách người nghèo
Không mời ăn bánh ngọt
Các em cần bánh mì
Không chỉ cần lòng tốt

Một đêm thấy ánh lửa
Nhưng các em tránh xa
Một lần xe tăng qua
Với nhiều người trong đó

Một lần tới thành phố
Nhưng các em đi vòng
Các em đi suốt đêm
Và vượt qua phố đó

Trong một trận bão tuyết
Phía đông nam Ba Lan
Người ta gặp lần chót
Tất cả năm nhăm em

Tôi vừa nhắm mắt lại
Thấy các em lang thang
Từ một vùng bị bom
Đến một vùng bị bom

Và trên mây cao nữa
Tôi thấy kéo từng đoàn
Không xứ sở nam bắc
Chống chọi gió lạnh tràn

Các em kiếm hoà bình
Không co bom đạn lửa
Không có nơi đã ở
Những đoàn dài mông mênh

Tôi thấy qua bóng tối
Một cái gì khác xa
Những khuôn mặt bé nhỏ
Thuộc đủ các màu da

Sau đó ở Ba Lan
Người ta thấy con chó
Ở nơi cổ có đeo
Một miếng bìa nho nhỏ

Dòng chữ" Cứu chúng tôi!
Chúng tôi đi lạc mất
Chúng tôi năm nhăm em
Trông chờ con chó dắt

Nếu không cứu nó được
Thì đuổi con chó đi
Đừng có bắn nó chết
Chỉ cho nó đường đi..."

Dòng chữ của các em
Được nhiều người đọc rõ
Nhưng một năm trôi qua
Cũng chết luôn con chó


Nguồn: Thơ trữ tình Bertolt Brecht, NXB Hội nhà văn, 2006
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)