Bóng trời rét qua thềm thoăn thoắt Vượn cùng đường mất ổ những bi ai Nơi kẽm sông nấn ná bấy lâu rồi Trên sông đó nghĩ người thêm tưởng nhớ Khắp trời đâu biết đâu là chốn ở Bước phong trần đau ốm nữa nài sao! Phong thư hàng lệ tuôn trào Đầm đìa lã chã thấm vào hàng thơ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.