Gian khổ đường đời mãi bám ta, Nên hư thôi phó mặt trời già. Hãy còn tấc lưỡi nên tin tưởng, Sao cứ khổ nghèo thật xót xa. Tháng lụn ngày trôi khôn trở lại, Đêm khuya quán vắng thấy dài ra. Mười năm đọc sách nghèo khô xác, Chiếu rách, cơm rau chưa chán à.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.