Như đục ngầu và thẫm lại
Dưới trời mưa, trời đêm không trăng sao
Các cuộc gặp của chúng ta chai mòn, uể oải
Anh đi sang cầu, hẹp quá nhịp cầu!
Hôm nay gặp nhau, mắt tránh nhìn nhau
Rồi lặng lẽ mỗi người về mỗi ngả
Sau những cuộc gặp dài
Cuộc chia tay ngắn ngủi
Tình em biến mất rồi
Tan trong tiếng âu gọi
Và dưới trời mưa quá khứ thót giật mình
Cầu chìm rồi, sang làm sao cho nổi!
(Áo choàng pha lê, 1931)
Bài thơ trên được dịch qua phiên bản tiếng Nga
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.