Mùa hạ không còn và sẽ không còn nữa
Chỉ có con sóng của mùa xuân
đi theo các bức tranh mùa hạ
kéo mùa thu theo sau
Mùa hạ ngắn làm sao
như cuộc đời, ngắn ngủi
Chỉ một điều duy nhất mà mùa hạ còn giữ lại
một thoáng giây ngắn ngủi lắng đọng trong thời gian
Gần như một kỷ niệm: ấy là bóng hình
trong hồ nước rừng của cây lưu lại.
Văn học nước ngoài, số 5 - 2006
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.