Ông bố chàng vốn công tâm, trong sạch,
Đã về hưu, nay nợ ngập lút đầu,
Nhưng một năm đúng ba lần đãi khách,
Và cuối cùng đã phá sản rất mau.
Còn con ông, Epghênhi, từ bé
Được Madame luôn trông nom thay mẹ,
Rồi thay bà, được mướn một Monsieur.
Cậu hiền lành, hay nghịch ngợm ngây thơ,
Nên me-xừ, ông L’Abbé người Pháp
Chỉ vì thương, không bắt cậu học nhiều,
Không giáo huấn, không cho bài phức tạp –
Học mà đùa, thật dễ chịu bao nhiêu!
Ông chỉ mắng khi cậu nhà nghịch quá,
Rồi dắt cậu chơi Công viên Mùa hạ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.