Cây nếp đã quặt đầu thòng rủ, Lúa trổ bông đầy đủ khắp đồng Ta đi chầm chậm nhìn trông, Bồi hồi xót cảm trong lòng như say Tấc lòng ta những ai hiểu rõ Ắt nói ta vò võ sầu đau Người mà chẳng hiểu vì sao, Nói ta đang kiếm vật nào đấy thôi. Trời xanh thẳm xa vời cao cả, Khiến thế này quả thật rằng ai?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.