Đám mây thêu ren trong rừng cây,
Làn sương ngát hương bốc lên từ mặt đất.
Tôi lái xe dọc theo con đường bẩn thỉu từ ga
Từng khoảng rừng thưa quê hương dần xa khuất.
Rừng đóng băng không buồn, không ồn ã,
Bóng tối treo sau cây thông như một chiếc khăn choàng.
Trái tim tôi bị ý nghĩ sụt sùi gặm nhấm…
Ôi, biết Người chẳng vui đâu thân thiết bấy quê hương.
Những cô gái-linh sam trở nên buồn bã,
Bác đánh xe của tôi cất giọng hát thì thầm:
“Tôi sẽ chết trên giường nơi tù ngục,
Rồi người ta sẽ chôn tôi qua quýt, tuỳ tâm.”
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.