Những cây thạch quỳ tò mò
kiễng chân
căng lá xanh
nhòm vào đôi mắt lim dim
của những vì sao xấc xược
Còn trăng
vểnh râu cười
nằm sóng soài
lẩm bẩm
Trong bức tranh kia
sự dịu dàng của anh
như hương cây bụi gai
lan tỏa
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.