Căn nhà tôi giờ đầy cạm bẫy
Tốt nhất hãy đừng bước chân vào
Ở đó môi tôi còn đỏ tươi trí nhớ
tay tôi - những con thú dữ bờm mềm
mắt tôi - những ngọn đèn trên biển
lúc trời tối đen
Ôi tiếng gào ảm đạm của mắt tôi
Ôi bàn chân trụi trần đứng cầu xin trước cửa
Cả căn phòng lạnh tanh
Vì sợ
Vì tối
Vì khát khao
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.