Đuốc đưa quan trở về nhà, Dân chèo Sở cất tiếng ca một mình. Bãi cát lạnh, mù mông mênh, Trăng tà đã lặn, sông xanh chập chờn. Thời trẻ tiếc danh thân đều muộn, Già, thẹn mình tiếp đón đã nhiều. Ngày mang trâm hốt về triều, Gân tàc sức yếu, sao theo được giờ!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.