Cây tử kính gió sao thổi mãi? Giữa trời xuân sắc tối cùng chiều. Hoa rời cây cũ cũng liều? Gió đành chẳng cách tìm theo lối về! Ơn cốt nhục nặng nề thư tới, Đời phiêu lưu khó lại gặp ai. Lệ tuôn thành suối mà thôi, Hướng về Đông chảy nhìn trời bao la!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.