Già rồi sợ vợ con cười, Cuộc đời lận đận nghèo thôi kể gì! Tình lữ khách tôi đi huyện mới, Nhưng tứ thơ lại vẫn chúng ta. Phía Đông thành sông hợp cả ba, Núi phía Tây tuyết pha trắng trời. Nợ văn chương đều mang tất cả, Quay đầu nhìn hứng đã tuôn trào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.