Vách núi thẳm, trời chiều ta xuống, Ngàn vạn non đỏ ửng trời Tây. Chim rừng xao xác ngàn cây, Bóng chiều bảng lảng về nay một mình. Ngựa hoảng kinh, lo rơi vực thẳm, Cây xôn xao, sợ lắm cung dài. Thời Khai Nguyên cũ đâu rồi, Đường đi lắm nỗi chông gai thế này!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.