Mõ điểm thành bắc lại toan ngừng, Phương đông le lói một vầng sao mai. Gà gáy, người khóc hệt đêm trước, Cảnh vật, tình người được mấy hồi? Từ nay xa tít thuyền đi mãi, Giang hồ viễn khách biết đâu nơi? Ra cửa chớp mắt cảnh đổi khác, Chỉ gói thuốc cũ không dám rời!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.