Tây Hồ hoa cảnh xác xơ, Trước song, dâng một bài thơ viếng nàng. Phấn son, một kiếp phũ phàng, Hồn oan mãi khóc tro tàn thi ca. Ngẩng đầu, nuốt hận, lệ sa, Nỗi oan phong vận, riêng ta hỏi trời. Ba trăm năm nữa xa vời, Biết ai thiên hạ nối lời khóc ta?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.