Xuân về băng nứt vỡ tan từng mảng,
Lờ đờ trên dòng nước cuộn trôi,
Giữa cánh đồng đây đó một vài nơi
Trơ ra khoảng đất màu đen sẫm.
Làn sương mù sà xuống tựa tầng mây
Phủ cánh đồng trong ngày xuân mới
Mộng dữ đưa nỗi buồn ru êm ái,
Trong mảnh hồn non dại của tôi đây.
Tôi thấy thiên nhiên hồi xuân trở lại
Chỉ con người không trẻ mãi cùng xuân.
Gò má thắm hừng lên như ánh lửa,
Cũng tắt dần cuốn theo cả thời gian.
Kẻ nếm trải đã từng nhiều đau khổ
Chẳng còn tình yêu dành cho người ấy trong tim...
09/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.