Hạ nồng xuân lạnh quấy rầy nhau, Nằm ở non Hồng đã mấy lâu. Sáng lạnh soi gương mình ốm sọm, Đêm thanh đóng cửa giọng rên sầu. Mười năm bệnh cũ không ai hỏi, Chín luyện tiên đan biết kiếm đâu? Mong được vầng trăng vào trước cửa, Ánh dương xua sạch bóng âm u.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.