Công dân (bước vào):
Lại một mình, lại trông khó đăm đăm,
Chỉ nằm suốt, mà không viết lách.

Nhà thơ:
Thở thoi thóp, xin nói thêm, trông u uất -
Và có ngay bức vẽ chân dung tôi.

Công dân:
Đẹp quá thôi! Vẻ cao thượng chẳng thấy rồi,
Nét đẹp đẽ có gì đâu, xin tin chắc
Mà đơn giản chỉ làm trò ngơ ngác.
Giỏi nằm dài một chú thú hoang…

Nhà thơ:
Thế thì đã sao?

Công dân:
Nhìn thấy càng phát ngượng.

Nhà thơ:
Vậy anh cứ đi khỏi đây cũng được.

Công dân:
Hãy nghe đây, thấy hổ thẹn làm sao!
Thức dậy thôi! chính anh biết từ lâu,
Ngay lúc này là thời kì nào vậy;
Ai có ý thức nghĩa vụ còn nguyên đấy,
Trái tim ai không mua chuộc nổi, bướng bỉnh, chẳng đổi thay,
Ai có sức mạnh, ngòi bút sắc bén, tài năng,
Muốn giờ này trốn đời đi ngủ - không được phép…

Nhà thơ:
Thì cứ coi tôi là trường hợp hiếm,
Vì trước tiên tôi cần việc làm thôi.

Công dân:
Tin mới đây! Anh đang có công việc rồi,
Anh chỉ ngủ đi vài chốc lát,
Thôi dậy nhé, hãy can đảm vạch ra bao tội ác…

Nhà thơ:
À biết rồi: “Anh nhắm đúng ai liền!”
Nhưng tôi là chim từng bị trúng tên,
Thật tiếc quá, Tôi không còn hứng nói.
(Cầm sách)
Vị cứu tinh là Puskin! - Trang sách đó:
Anh đọc đi đừng trách móc lôi thôi!

Công dân (đọc):
“Không phải vì những xúc động trong đời,
Chẳng vì vụ lợi. Cũng không vì trận đánh,
Ta sinh ra để đón nguồn cảm hứng,
Cho những thanh âm ngọt ngào và tiếng nguyện cầu”.

Nhà thơ (vẻ phấn khích):
Những thanh âm không bắt chước được đâu!..
Giá tôi có Nàng Thơ của tôi đúng lúc
Tôi láu lỉnh, tinh ranh hơn một chút,
Tôi xin thề, tôi đã không cầm bút lên tay!

Công dân:
Phải, những âm thanh kì diệu. Ura!
Sức mạnh của chúng sao mà kinh ngạc
Đến mức tâm trạng sầu u, mơ ngủ thực
Biến mất khỏi tâm hồn của nhà thơ ngay.
Tôi thật lòng vui sướng - Đến lúc này!
Tôi chia sẻ niềm vui cùng anh vậy,
Nhưng, thơ ca của anh, xin nói thật,
Cảm nhận rằng, chạm tận trái tim tôi rất sâu.

Nhà thơ:
Đừng nói ra những chuyện nhảm nhí mau!
Anh là bạn đọc nhiệt tình, nhưng phê phán kém xa.
Vậy theo anh, thì hoá ra tôi là người vĩ đại,
Là nhà thơ đứng cao hơn Pushkin thì phải?
Đúng không? mời anh nghe thử xem!

Công dân:
Ôi, không đâu!
Trường ca của anh còn rắc rối làm sao,
Những bài ai ca của anh không có gì mới hết,
Thơ trào phúng thiếu đi vẻ đẹp,
Thiếu sự thanh cao, ý xúc phạm, mếch lòng,
Thơ còn nặng nề. Người đọc bắt đầu chú ý đi lùng
Nhưng cũng giống như bao vì tinh tú
Khi trên trời không có vầng dương, thì anh hiện rõ.
Trong bóng đêm tối đặc mịt mùng,
Khi chúng ta sống nốt trong tâm trạng hãi hùng,
Khi thú dại đang tung hoành gào thét,
Còn con người lầm lũi bước đi trong sợ khiếp,
Anh kiên định giữ chắc tay ngọn đuốc của mình,
Nhưng trời cao không muốn ngọn đuốc này,
Để nó cháy bùng trong bão táp,
Để nó chiếu cho đường toàn dân được sáng;
Bằng ngọn lửa còn run rẩy khi tối sáng chẳng rõ ràng
Nó mới nhen lên, khi tắt, khi sáng, chập chờn.
Hãy cầu cho nó chờ được đến giờ mặt trời mọc
Và hoà tan trong ánh dương sáng rực!

Không, anh không phải là Pushkin.
Nhưng lúc mặt trời không tìm đâu thấy,
Tài năng vậy, mà ngủ thì xấu hổ đấy;
Còn hổ thẹn hơn trong thời khắc gian nan,
Vẻ đẹp đồng ruộng, bầu trời, biển cả mênh mang,
Và sự âu yếm của người yêu, anh cất lời lên ca tụng…

Khi giông tố nín câm, biển sâu trong tiếng sóng
Cùng bầu trời ganh đua lúc trời quang,
Và làn gió ngái ngủ với dịu dàng
Làm lay động cánh buồm nhè nhẹ, -
Khi tàu chạy êm đềm, đẹp đẽ,
Và trái tim khách lữ hành thấy bình yên,
Dường như thay cho con tàu chạy êm êm
Ta tưởng đáy tàu là nền đất cứng.
Nhưng khi sấm đánh, bão giông gầm rú,
Và lưới bị rách, cột buồm bị bẻ cong, -
Giờ đâu phải khi nhàn rỗi đánh cờ không”
Không phải lúc gào lên bao bài hát!
Kia con chó còn biết mối hiểm nguy gần sát
Và điên cuồng sủa theo trận cuồng phong:
Chó không có việc gì khác để làm chăng
Còn anh, anh làm gì, ơi chàng thi sỹ?
Trong ca bin biệt lập riêng, không có lẽ,
Anh ôm cây đàn cảm hứng tràn trề
Ru ngủ đôi tai những kẻ biếng lười
Và đánh át đi tiếng gầm bão táp?

Dù anh có trung thành cùng thiên chức,
Anh có giúp Tổ quốc dễ thở hơn chăng,
Ở đất nước mà hầu như ai cũng như ai
Đều chỉ tôn thờ bản thân mình trước?
Những trái tim thiện lương coi thiêng liêng là Tổ quốc
Thì đếm được trên đầu ngón tay.
Xin Chúa phù hộ họ! Còn những kẻ khác thì sao đây?
Mục đích của họ tầm thường, Cuộc đời sao trống rỗng.
Kẻ thì chỉ biết vét vơ, trộm cắp,
Người khác là những ca sĩ tụng ca,
Còn hạng thứ ba… Nhà hiền triết là hạng thứ ba:
Thiên chức của họ là nói suông sướng miệng.
Cái thân xác mình - luôn khư khư bảo vệ,
Họ chẳng làm gì, mà suốt ngày lặp lại lặp đi:
“Loài người hư hỏng hết cách chữa rồi,
Ta không muốn mình lìa đời vô ích,
Ta chờ đợi: nhỡ thờI gian cứu giúp,
Và tự hào rằng: không bức hại ai!”
Khôn ranh che giấu trí óc kiêu căng
Những mơ ước mang đầy lòng ích kỉ,
Nhưng.. bạn hỡi, dù anh là ai đi nữa,
Đừng có tin cái logic đớn hèn này!
Hãy biết sợ sẻ chia phận đời của họ ngay,
Những người mồm miệng nhanh, việc chân tay chậm chạp,
Và đừng đứng về phía người vô hại,
Khi ta có thể làm người có ích được ngay!
Người con không thể vô cảm, đứng khoanh tay
Trước nỗi đau của cha mẹ
Một công dân xứng danh không thể
Có tâm hồn thờ ơ với Tổ quốc chung,
Anh ta không có sự trách móc nào đắng cay hơn…
Hãy xông vào lửa cháy vì thanh danh đất nước,
Vì niềm tin, với tình yêu tha thiết,
Hãy bước lên, và phải chết xứng danh con người,
Phải hy sinh không vô ích là việc bền vững suốt đời
Vì sự nghiệp sáng ngời, máu luôn rơi xối xả…

Còn anh, nhà thơ, được chúa trời chọn lựa,
Hãy truyền lan những chân lí muôn đời,
Đừng tin điều người nghèo không có cái ăn rồi
Không đáng để cây đàn tiên tri rung lời ca tụng!
Đừng tin rằng, con người hoàn toàn sa sút,
Ngọn lửa Chúa chưa bao giờ tắt trong lòng mọi người,
Và tiếng kêu than từ trái tim người có một đức tin thôi
Chỉ có Ngài mới hiểu thật!
Hãy là công dân! đem tài sức hiến dâng cho nghệ thuật,
Hãy sống vì quyền lợi của chúng dân,
Biết bắt tình cảm làm chủ tài năng
Dâng cho Tình thương bao la muôn loài muôn vật;
Và nếu anh có nhiều tài năng thật,
Đừng bận tâm phô bày trước mặt người dân:
Trong lao động của anh
Sẽ rực rỡ ánh sáng trưng giàu sức sống.
Bạn hãy nhìn, tảng đá rắn vỡ vụn thành mảnh con,
Khi người lao động nghèo đập tan vỡ nó,
Còn dưới chiếc búa bay lên tung toé
Chính là ngọn lửa bắn phun ra!

Nhà thơ:
Anh nói xong chưa?.. tôi suýt ngủ gật mà.
Những đòi hỏi quá là cao như thế!
Với chúng tôi - anh đi xa quá.
Muốn dạy người khác: cần có tài năng,
Cần đến tâm hồn mạnh mẽ luôn,
Chúng tôi với tâm hồn biếng lười như vậy,
Hay tự ái và luôn sợ sệt đấy,
Chúng tôi không đáng giá một chinh.
Luôn vội vàng tìm đến lợi danh!
Sợ bị bỏ rơi ngay trên đường cái,
Nên cứ bước theo đường mòn cũ mãi
Còn nếu ta có rẽ đến một nơi -
Là xong đời, chỉ còn nước chạy khỏi gầm trời!
Ôi, thân phận nhà thơ sao mà thương hại!
May cho ai là công dân im lặng,
Anh ta không quen nàng thơ từ lúc nằm nôi,
Người làm chủ các hành động của mình rồi
Dẫn họ đi tới mục tiêu đầy cao thượng,
Và công việc họ tiến nhanh, thịnh vượng…

Công dân:
Lời phán xét không được quá ngọt lành
Nhưng của anh ư? Hay do anh nhắc?
Anh có thể xét suy sao cho đúng đắn:
Có thể anh không thành được nhà thơ,
Nhưng bắt buộc phải là một công dân.
Thế công dân là gì đấy?
Là người con xứng danh của Tổ quốc vậy.
Ôi, chúng ta có lắm nhà buôn, học viên sỹ quan,
Có quá nhiều chức quan, quý tộc, thị dân,
Mà ngay số nhà thơ cũng đông đáng kể,
Nhưng ta cần công dân, cần công dân trước hết!
Nhưng họ đâu? Ai không phải thượng nghị viên
Không phải nhà văn, không phải chủ đồn điền,
Không phải anh hùng, không là lãnh đạo,
Ai là công dân của quê hương yêu dấu?
Họ ở đâu? hãy đáp! Chẳng thấy trả lời.
Và đến cả tâm hồn nhà thơ thấy xa vời
Cái lí tưởng này mạnh mẽ vậy!
Nhưng nếu có công dân trong chúng ta đấy,
Anh ta sẽ khóc ra nước mắt gì!!
Anh được giao số phận nặng nề,
Nhưng anh không đòi phận mình tốt hơn thế:
Anh mang hết trên thân thể
Mọi vết thương lở loét của quê hương.

.......................
.......................
Giông bão gào thét, và đẩy tới vực sâu
Con thuyền tự do mong manh, rách nát,
Nhà thơ rủa nguyền, ít ra còn than khóc,
Còn công dân im lặng, cúi gằm đầu.
Trong vòng nô lệ đã chìm sâu,
Đến khi.. Thôi, tôi lặng im. Dù thưa thật,
Đã đến thăm chúng ta là số phận
Những công dân xứng danh… Anh biết chưa
Số phận của họ?.. Hãy quỳ gối xuống nghe!..
Đồ biếng nhác! Ước mơ của anh sao hài hước
Và những trách móc không hề nghiêm túc!
Cách anh so sánh chẳng có ý nghĩa gì
Đây mới là lời chân lý công bằng:
May cho nhà thơ chỉ nói lăng nhăng, sáo rỗng,
Thật đáng thương người công dân im lặng!

Nhà thơ:
Hay ho gì, đánh ngã một người,
Đánh họ tiếp thì còn gì hay nữa.
Anh nói phải, nhà thơ sống dễ thở-
Khi có tự do ngôn luận với niềm vui ngay.
Nhưng tôi hưởng chăng sự an ủi này?
Ôi trời hỡi, những ngày tôi trẻ tuổi,
Thật buồn tủi, khó khăn, không vụ lợi,
Nói gọn là, tôi hết sức dại khờ, -
Khi Pegasus (Pegas) của tôi còn nhiệt huyết cơ!
Tôi không kết hoa hồng, mà kết tầm ma bỏng rát
Vào bờm tung bay của Pegasus
Và kiêu kiêu rời đi khỏi Parnassus (Parnas) luôn
Không khinh thường, cũng chẳng hãi hùng,
Tôi vào tù, và đến pháp trường nơi xử tử,
Đến bệnh viện, vào toà, đều từng cả,
Thôi không nhắc, tôi thấy gì ở đây
Tôi xin thề, tôi căm giận thẳng ngay!
Tôi xin thề, tôi chân thành yêu mến!
Và rồi sao? Khi họ nghe tiếng thơ tôi bàn đến
Họ quy tôi tội vu khống bôi đen;
Đành phải cầm lòng, yên vị, chịu bó tay
Hay phải trả bằng ngay mạng sống…
Làm gì nhỉ! Sao mà phi lý gớm
Quy tội con người, quy lỗi số mình,
Giá như tôi nhìn thấy cuộc đấu tranh,
Tôi sẽ tham gia, dù khó khăn hết mức,
Nhưng, chết hả, chết ư, chết vào lúc?
Khi đó tôi mới hai chục tuổi đời,
Cuộc sống mời gọi tiến lên giảo hoạt rồi,
Như các đợt sóng biển trồi lên vẫy gọi,
Và tình yêu hứa hẹn bao điều thật ngọt
Bao nhiêu đặc quyền thấy tốt vô cùng -
Tâm hồn lui đi e ngại, hãi hùng…
Nhưng dù có nguyên nhân gì đi nữa,
Tôi không giấu che sự thật cay đắng quá
Và cúi đầu xuống thấy ngại ngùng
Khi nghe từ “công dân thiện lương“.
Ngọn lửa định mệnh, ngọn lửa nung vô ích
Cho đến nay còn thiêu đốt tôi trong ngực,
Và tôi vui, nếu như được một người
Ném đá vào tôi với sự coi thường.
Thật bất hạnh! Và vì cái gì mà anh chà đạp
Nghĩa vụ thiêng liêng của con người vậy?
Anh nhận được gì từ cuộc sống ban cho
Mà thành người con ốm yếu của thế kỷ ốm đau?
Giá mọi người biết được cuộc sống nơi tôi vậy,
Tình yêu của tôi, bao xúc động của tôi khi ấy,
Mặt cau cau, ngùn ngụt cháy căm hờn,
Khi tôi đứng bên lối mở vào mộ phần…

Ôi, bài hát đầu tiên của tôi năm ấy
Chính là khúc ca vĩnh biệt tôi vậy!
Nàng Thơ gục mặt xuống, buồn đau
Và khóc lên rưng rức, sau đi khỏi.
Từ lúc đó, không hay gặp nhau nữa:
Mỗi khi đến, kín đáo, mặt tái xanh,
Và thầm thì những lời nói nhiệt thành,
Và miệng hát những bài ca kiêu hãnh.
Kêu gọi đến với thảo nguyên, thành phố,
Đầy dự định cao quý thiêng liêng,
Nhưng bất ngờ, vang lên tiếng xích xiềng-
Và nháy mắt, nàng đi liền biến mất.
Với nàng, tôi không hoàn toàn xa lánh,
Nhưng tôi kinh sợ! sao thấy hãi kinh!
Khi người đồng loại của tôi đắm chìm
Trong sóng khổ đau từng cơn xô đẩy-
Khi thì sấm trên trời, khi biển khơi giận dữ
Được tôi ca ngợi tình nguyện tự nhiên.
Khi đánh roi đám trộm cắp thiếu niên,
Để cho trộm lớn hài lòng nhanh nhất,
Tôi đắc ý làm các em nhỏ ngạc nhiên vì táo bạo thật
Và lấy làm tự hào lời họ khen tôi.
Ách tháng năm nặng nề, tâm hồn trùng xuống rồi,
Nó nguội lạnh dần cùng mọi thứ,
Và nàng Thơ quay lưng đi vĩnh viễn,
Mang trong lòng sự khinh miệt đắng cay,
Giờ tôi gọi nàng chỉ phí công thay
Than ôi! nàng ẩn mình ngay mãi mãi.
Như ánh sáng, chính tôi không biết nàng nữa.
Và cũng không nhận ra được nàng rồi
Ôi nàng Thơ, là người khách tình cờ thôi
Đã đến với tâm hồn tôi thăm viếng?
Hay quà khác thường do bài ca mang đến
Số phận có định sẵn với nàng chăng?
Hỡi ôi! ai biết được? số phận thật nghiêm
Đã giấu đi tất cả trong bóng đêm dầy đặc.
Nhưng chỉ có một vòng hoa gai sắc
Là hợp vẻ đẹp nghiêm khắc của nàng…