Tachiana đứng lâu trong phòng kiểu mới
Đầu óc như mê, trông im lặng ngắt
Nhưng muộn rồi. Trời nổi gió lạnh thêm.
Đồng tối dần. Rừng chìm vào giấc ngủ im lìm.
Khắp trên mặt sông sương mù giăng kín hết:
Nấp sau núi, vầng trăng bị che khuất,
Cô gái hành hương đã tới lúc về rồi
Đáng ra từ lâu phải trở về thôi.
Và Tanhia cố giấu đi hơi lo ngại,
Nàng thở thật sâu cho vơi sợ hãi,
Chuẩn bị lên đường quay lại về nhà.
Nhưng trước tiên, nàng xin phép bà già
Trở lại thăm nhà chủ đi xa, thêm nữa,
Nàng muốn đọc một vài cuốn sách đã.