Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 17/10/2022 07:23
Татьяна долго в келье модной
Как очарована стоит.
Но поздно. Ветер встал холодный.
Темно в долине. Роща спит
Над отуманенной рекою;
Луна сокрылась за горою,
И пилигримке молодой
Пора, давно пора домой.
И Таня, скрыв свое волненье,
Не без того, чтоб не вздохнуть,
Пускается в обратный путь.
Но прежде просит позволенья
Пустынный замок навещать,
Чтоб книжки здесь одной читать.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 17/10/2022 07:23
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 10/04/2026 19:26
Tachiana đứng lâu trong phòng kiểu mới
Đầu óc như mê, trông im lặng ngắt
Nhưng muộn rồi. Trời nổi gió lạnh thêm.
Đồng tối dần. Rừng chìm vào giấc ngủ im lìm.
Khắp trên mặt sông sương mù giăng kín hết:
Nấp sau núi, vầng trăng bị che khuất,
Cô gái hành hương đã tới lúc về rồi
Đáng ra từ lâu phải trở về thôi.
Và Tanhia cố giấu đi hơi lo ngại,
Nàng thở thật sâu cho vơi sợ hãi,
Chuẩn bị lên đường quay lại về nhà.
Nhưng trước tiên, nàng xin phép bà già
Trở lại thăm nhà chủ đi xa, thêm nữa,
Nàng muốn đọc một vài cuốn sách đã.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.