Hết dùng vai, đến lưng, rồi qua ngực
Anh kéo xà lan đi bằng dây,
Cái nóng ban trưa thiêu đốt anh ngay,
Mồ hôi ròng ròng như suối chảy.
Và anh ngã quỵ, rồi anh vùng dậy,
Thở khò khè, Đubinushka rên rỉ hoài,
Anh kéo xà lan đến bến rồi
Sau thiếp đi như tráng sỹ nằm quên chết,
Và sáng sớm, anh tắm hơi mồ hôi bay biến,
Chân anh đi trên bến cảng vô lo.
Ba rúp được khâu vào thắt lưng xong.
Còn lại là tiền đồng kêu lạch cạch,
Nghĩ một thoáng, anh bước vào quán rượu
Và không nói gì, vứt lên mặt bàn
Những đồng xu do lao động để dành
Và uống xong, anh càu nhàu như giọng vịt,
Làm dấu thánh, nhìn về nhà thờ xa tít;
Nào lên đường thôi! Hãy khởi hành!
Anh bước say sưa, miệng nhai bánh mì nhanh,
Mua tặng vợ làm quà tấm vải đỏ,
Khăn cho em gái, và cho con nhỏ
Những con ngựa lấp lánh ánh vàng,
Anh đang về nhà, đường chẳng hề gần,
Xin Chúa cho con về đến nơi và ngơi nghỉ!
*
Về người kéo thuyền, Grisha mê mải nghĩ
Chuyển sang xứ sở huyền bí - nước Nga,
Hướng đến những người dân ở ta.
(Cái thời đó, những ngày sao tươi đẹp
Ở Nga không có nhà nào không bàn bạc,
Không trường học nào mà chẳng luận tranh
Về người nông dân Nga nhà mình)
Anh nhớ lại mọi thứ cùng lập tức,
Những gì anh thấy, những gì nghe được
Chính anh từng sống cạnh người dân,
Những gì anh nghĩ, những thứ đọc làm quen
Mọi thứ - ngay cả thày giáo
Cha Apollinari từng bảo
Những lời nói mới ngày nào:
“Từ thời trước, nước Nga đã được cứu vớt
Nhờ những khát vọng của người dân thôi thúc.”
(Vị linh mục uyên bác đem so
Người dân với Ilya Muromets cơ).
Và Grisha lang thang rất lâu trên bờ biển
Lòng lo lắng, chân đi, đầu nghĩ miết
Cho đến khi bài ca mới vang lên
Làm dịu đi cái đầu anh
Đang nung nấu nghĩ suy nóng giẫy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.