Đã qua thời ước mong,
Cũng chẳng còn mơ mộng;
Trái đắng ngậm trong lòng
Hồn đớn đau, trống rỗng.
Số phận bao dông bão
Vòng hoa đời tàn phai-
Tôi cô đơn, sầu não,
Chờ: kết thúc nay mai?
Cuối đông, trời rét muộn
Trong tiếng bão rít bay,
Trên cành gầy côi cút
Sót chiếc lá lắt lay...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.