Nhưng tôi rời hội đoàn, bị bỏ lại
Và tôi chạy phía xa… Nàng Thơ theo tôi mãi.
Bình thường thì Nàng Thơ vốn dịu dàng
Làm đường tôi đi im ắng hoá nhẹ nhàng
Bằng câu chuyện có phép thần bí mật!
Như thường thấy, trên các nẻo đường Kavkaz,
Nàng là thần Lenora, dưới ánh trăng,
Đã cùng tôi trên lưng ngựa phóng nhanh!
Còn hay gặp trên bờ Tavriđa khi thăm viếng
Trong bóng tối đêm đen Nàng đưa tôi đến
Nghe ào ào sóng biển vỗ bờ xa,
Tiếng thì thầm bất tận của Nherêyđa,
Góp tiếng hát lắng sâu, muôn đời đầu sóng nổi
Cùng ca tụng Người trị vì thế giới.