Trên đường cái rộng thênh thang, thông thoáng,
Bạch dương trùm rợp bóng hai bên đường,
Đường hun hút chạy xa tít chân trời,
Phủ đầy cát và nhìn thì vắng vẻ.
Đường nằm giữa các triền đồi thoai thoải,
Những cánh đồng hết tầm mắt mênh mông,
Những đồng cỏ trải rộng đến vô cùng,
Nhiều ô đất không tiện cho trồng trọt,
Nằm vơ vất, bị bỏ hoang hàng loạt;
10. Các làng cổ nằm rải rác xa xa,
Cũng thấy nhiều làng xóm mới hiện ra,
Nằm bên vực, cạnh hồ ao, sông suối…
Là rừng cây, đồng cỏ đầy nước tưới,
Bao dòng sông, bao con suối ở Nga
Về mùa xuân, cảnh tuyệt đẹp hài hoà.
Nhưng các cánh đồng khi mùa xuân đến!
Khi mầm sống, lá non lưa thưa xuất hiện
Sao mắt nhìn chẳng thấy thiện cảm thêm!
“Không phải vô tình, đông dài đằng đẵng triền miên
20. (Nhóm mugich chu du đang tán gẫu)
Ngày nào tuyết cũng rơi chất đống.
Hễ xuân về - tuyết lên tiếng thấy ngay!
Tuyết chỉ nằm yên yên được ít ngày:
Rơi im lặng, hạ xuống nằm im thít,
Khi hoá kiếp lại gào lên róc rách.
Nước chảy ra, nhìn xem, luồn lách khắp nơi!
Ruộng đồng chìm nghỉm trong nước ngập rồi,
Chở phân bón ra đồng không có lối,
Mà thời vụ sớm gì đâu, đã tới -
30. Tháng Năm đã đến sát cận kề!”
Nhìn làng cổ mới thấy thật buồn ghê,
Ngắm làng mới càng thấy đau con mắt
Áy náy trong lòng càng thêm thuơng xót.
Ôi nhà gỗ, nếp nhà gỗ mới làm!
Trông mỹ miều mà nhà chủ trang hoàng
Không phải nhờ đồng tiền thừa thãi,
Mà lo cháy nhà ngấm vào xương máu!..
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.