Cạn chén đi, nếu muốn điều lành,
Không mong điều lành, thì đừng uống cạn.(Trích sử thi dân gian cổ)
Ra sau làng họ dừng lại, không đi,
Chia nhau lãi lờ vừa kiếm được,
Rồi làm dấu thánh giá, hướng về nhà thờ trước,
Nghỉ ngơi trong chốc lát, tỉnh lại người
“Bác ơi, tuyệt quá, bác mặc cả sao tài!
Có gì chẳng vui? Ôi trời hỡi!”
- “Làm nghề này, rửa sao cho bay tội lỗi,
Chỉ mong ông Trời sẽ thứ tha:
Ta dối lừa làm ô uế miệng ta
Muốn bán được hàng, phải càng dối trá,
Nhà buôn này lại làm dấu thánh giá
Hướng về phía nhà thờ của Chúa trị vì
“Nếu người buôn nói hết những gì
Đều ghi lại y trang vào sổ
Thì từ lâu giống lái buôn cả lũ
Đã hết sạch bong, đố thấy một ai
Chui vào chỗ nứt mặt đất chốn ngay
Không còn bóng dáng người nào, trời ạ!”
- “Anh vừa cho Kalistratushku một vố đau hơn hoạn.”
- “Phải, thiêu hắn đi cũng chẳng bận tâm nhiều
Tự hắn lột cây thánh giá trên cổ người nghèo”.
- “Này anh râu đỏ, bộ râu như nêm nhọn”
- “Nghề của ta ngày nay mong ăn đậm
Không được đâu, thời ấy thật qua rồi!
Chiến tranh khốn khiếp đã bắt đầu
Lại còn biết bao đau thương dữ dội,
Hễ đâu có đám cưới xin sang trọng
Thì a lê hấp, tóm chú rể đi lính luôn!
Vua mà đần chỉ làm khổ người dân!
Nướng sạch hết quốc gia ngân khố,
Đem máu lính nhuộm Biển Đen thành đỏ,
Bao chiến thuyền nằm đáy biển kia.
Chiến tranh tiêu tốn thiếc và chì,
Nướng sạch đám trẻ đang thì trai tráng.
Toàn dân chỉ biết cúi đầu chịu nạn,
Tiếng khóc than vang vọng khắp làng quê.
Ôi, đàn bà, họ chẳng chịu yên,
Thi nhau khóc, gào lên to mãi!
Đọc lời ai điếu giọng sao êm ái
Cho người đang sống thì quá sớm thay!
Dỗ họ không xong, hễ đưa một chàng trai
Lên đường đi lính như vào nơi đời tận
Các bà héo hon vì khổ hạnh,
Còn đàn ông lôi nhau ra quán rượu thâu đêm.
Anh thử nhớ lão chủ quán rượu xem,
Nói gì nhỉ? Lão lưu manh đầu bạc!
“Chẳng quan chức nào cao hơn ta được,
Nông dân đều làm việc mướn cho ta!
Suốt hè rồi thu, họ làm việc như mê man
Cứ hỏi họ vì ai mà chăm vậy,
Toàn dân chính thống giáo tham công tiếc việc?
Họ chẳng cần thiết cái gì trên đời,
Họ không màng tiền bạc. Bạn ơi,
Ta không gieo trồng, ta không gặt hái
Đất đai sinh sôi gì cho họ, cha mẹ thấy,
Họ đều mang nộp kho bạc nhà ta!”
Họ rượu chè đến lụn bại ra
Tiền không có sắm cho con, cho vợ!
Lên tỉnh, những nông dân áo vải đó
Muốn có dép vỏ cây cũng phải đi vay!
Ôi, cỏ men quán rượu uống hàng ngày,
Rồi trà tầu pha ra uống suốt,
Rồi rủ rê nhau rít thuốc!
Làm người ta không giữ được hồn người.
Khi sa vào nghiện rượu, thuốc rồi
Chỉ chuốc hoạ vào mình thôi, cầm chắc.
Xem ra sắp đến ngày tận thế thật
Thì chiến tranh đã bùng nổ mất rồi.
Kèn phán xét sẽ vang tiếng khắp nơi!
Từ dưới mồ, người chết rồi sống dậy!
Thì biết trả lời sao cho họ thấy
Về bao tội ác giết chóc con người?
Chính chúng ta chọc giận Đấng tối cao thôi… -
“Thôi, bác ạ! cháu nghe, ôi, sợ quá!
Hay từ nay đừng kiếm thêm vài đồng nữa
Thôi moi tiền của họ để yên thân!..”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.