Ta kẻ vong thần, riêng chịu phần, Nàng người lệnh phụ, há nhường ai? Vân Sơn một họ cùng sum họp, Thạch Thất ba năm chẳng cách rời. Từng trải tuyết sương, nghìn núi tốt, Trăng qua mù khói, vạn sông ngời. Đời đời nguyện kết duyên chồng vợ, Mười tám năm qua, tính một đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.