Ra ngoài đi dạo thôi em
Trong ánh trăng vàng lấp lánh!
Hồn ta sầu muộn lâu rồi
Trong màn đêm đen im lặng!
Mặt ao ánh thép long lanh,
Cỏ đồng như đang nức nở,
Cối xay, sông và bao la
Tràn trề ánh trăng rực rỡ.
Lẽ nào cứ mãi khổ đau
Sống, mà không tận hưởng?
Ra ngoài đi dạo thôi em
Trong ánh trăng khi đêm xuống!
Một bản dịch khác của Nguyễn Quỳnh Hương
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.