Nỗi nhớ quê như đèn lồng màu đỏ
Nhè nhẹ đung đưa trong tim mỗi con người
Năm tháng làm già đi nhà cửa
Lúc này đây càng hiu quạnh giữa đời
Nước chảy in khoảng trời xanh vời vợi
Che giấu làm sao u uất gợn trong tim
Mong người về, cầu đá đang chờ đợi
Trong sóng long lanh, đá thuỳ mị trữ tình
Nỗi nhớ là trưởng thành qua bao bươn trải
Năm tháng qua lại như một tấm gương
Lặng lẽ soi mỗi phong cảnh, chặng đường
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.