Ông đã từng là nước
Đổ xuống từ trời cao
Vùng núi xa kinh động
Cửa Long Môn tuôn trào
Ngày nay Hoàng Hà đến
Từ câu thơ của ông
Nực cười và sợ hãi
Cuộn vào biển mênh mông
Thác Khuông Lư hùng vĩ
Sinh ra trong hư không
Chẳng khi nào ngừng nghỉ
Bình rượu nghiêng của ông?
Sông Hoàng từ Tây đến
Sông Lớn từ Đông đi
Ngoài năm ngàn năm ấy
Tất cả đều câm lì
Một dòng sông Hoàng Hà
Ông đã ồn ào lắm
Vậy còn dòng sông Lớn
Cho quê nhà, Tô gia
Hai phần cho Thiên hạ
Về với người Thục luôn
Ông ngồi ở Long Môn
Người ta chiếm Xích Bích
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.