Khốn khổ giữa trời đất một mình, Chân trời có bóng tự thân hình. Cúc tùng vườn cũ đường hoang phủ, Sương gió đêm tàn nhớ đến huynh. ” Sừng ngựa không nhô” dòng lệ chảy. Ngày về định bói hẳn là linh. Phương Nam tình bạn nhìn lo lắng, Ân xá ngày ngày trông án hình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.