Mọi người đều có ba niềm vui, Sao chỉ có mình ông biết thôi? Nghèo đói ông không còn nghĩ tới, Nghĩ buồn già chết chi hao hơi. Đông Sơn bát ngát bên đồng ruộng, Vừa mót vừa ca lúa thảnh thơi. Danh tiếng người hiền lưu ở đó, Người sau ghi nhớ ông muôn đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.