Đình đài ai dựng chốn sơn cùng, Trứng hạc đã rơi chặt hết tùng. Hang đá, năm xưa ai đục phá? Phật vàng đêm trước đền đình trung. Mây ngừng khắp chốn sư yên giấc, Rơi núi bóng chiều vượn hót lung. Đốt nén hương đàn tan nghiệp chướng, Quay đầu lại cách núi muôn trùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.