Tàn nhạt màu xuân trước cửa rồng. Ngự Bình nhìn núi cách xa sông Theo dòng xuân nước về đâu nhỉ? Quan trệ chân trời có đáng không! Ồn tiếng đêm nghe mưa nát đất, Cô đơn chống lạnh thấm qua song Hoa đào chớ cậy xuân thương mến, Dì Gió chua ngoa chất chứa lòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.