Cuối năm lặng tịnh cư trai Tri âm gợi nhớ thương ai xưa rồi. Mỗi lần nâng chén rượu mời, Cùng thơ hoạ ngàn lời ngàn chương. Vượn gào trăng lạnh thảm thương, Trời cao nhạn ngập ngừng vương vấn gì. Bao lâu lưu lạc mãi chi? Biết ngày nào mới đến thì về quê?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.