Hắt hiu gió lạnh tiễn thu tàn, Khe nước quanh co đỉnh núi ngàn, Nếu thấy Nhân tâm còn tiếc Hán, Biết đâu trời chửa nỡ quên Châu, Hận tuồng hưng phế tràn rêu mọc, Cám cảnh chia lìa suối tự sầu. Tự đẹp non sông thơ chẳng có, Lòng nào khách nghĩ đến thơ đâu!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.