Hồng nhan vốn chẳng đến Tiền Đường Nửa kiếp yên hoa nợ vẫn mang Mặt ngọc dễ hầu vùi đáy nước Tiết băng không thẹn đối lòng chàng Đoạn Trường tỉnh giấc nguồn cơn rõ Bạc mệnh đàn xong mối hận vương Một mảnh tài tình muôn thuở luỵ Tân Khanh đau xót tỏ tình thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.