Không những thương người, tớ cũng thương,
Non sông nghểnh lại, khéo mơ màng.
Đời đâu gánh vác phường dân trắng?
Trời chẳng ăn năn hoạ giống bàng.
Nước tổ vận sau chưa định chỗ,
Bọn ta lời hẹn cứ sai đường.
Đau lòng thân hữu còn trơ đó,
Nửa mắc cù lao, nửa bỏ làng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.