Dây chằng đá lạnh, khó vin men,
Vừa đến rừng tùng, mắt rạng lên.
Một dãy lâu đài, riêng thế giới,
Bốn mùa hoa cỏ, chốn thần tiên.
Cách rừng vượn hú trăng tê tái,
Tựa tháp sư nhìn núi lặng yên.
Lòng ước nhẹ tênh không tục luỵ,
Mây nhàn núi Tử kết lương duyên.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.