Trong rừng lòng tự thảnh thơi
Đi chơi thưởng cảnh chỉ tôi êm đềm
Xuống Bá Lăng rồi đi thêm
Qua Nam Giản câu cá êm một ngày
Một đôi cá chép cầm tay
Ngàn dặm tiễn nhạn chúng bay mà nhìn
Chim bay ta hiểu, ta tin
Biết là cá phải ưu phiền nạn tai
Ta thả chúng xuống suối này
Những điều khinh suất ngộ hoài việc thôi
Khách núi, nhớ mãi người ơi
Quay đầu trở lại, ta thời trong mây
Siêu nhiên - vật chẳng nghịch này
Lợi nào đã buộc danh dài hoạn quan.

Cái Bè, Tiền Giang, 2025