Mềm mại ven bờ một vẻ thầm, Nghiêng nghiêng rủ ngọc lại cài trâm. Dáng hình đài nhuỵ không vương tục, Thanh bạch bãi sa sống tuyệt trần. Hương án Ngọc Hoàng như kẻ lại, Dao Trì Kim Mẫu cũng thân gần. Chớ cười gốc rễ vô tình đứt, Lưu lạc theo duyên ngỡ đoá xuân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.