Người du kích nằm chết trần truồng
chim ca
kiến chạy
trên những bàn tay sáp
Doạ trừng phạt
bọn cảnh sát
cấm chôn anh
Cái xác ăn cướp
chỉ đáng cho thối rữa
Đất như mẹ hiền
đưa ngực đỡ lấy vầng trán
mở lòng hứng lấy
cái đầu trong sáng kia
Người du kích yên nghỉ dịu dàng
nơi cửa rừng
như thể anh uống nước suối
nghiêng xuống cái hố
nghiêng xuống đời mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.