Nguyên tiêu sân vắng nguyệt đầy trời, Vẫn thế Hằng Nga sắc chẳng phai. Muôn dặm Quỳnh Châu tròn bóng ngọc, Một bầu xuân tứ rớt nhà ai? Anh em tan tác nhà không có, Ngày tháng xoay vần tóc bạc rồi. Thương nỗi đường cùng xa thấy bạn, Ba mươi năm góc bể chân trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.