Phải là đá đấy hay là người, Đứng sững đầu non bao kiếp rồi? Muôn thuở mây mưa nào tưởng đến, Một gương trinh tiết để chung soi. Lệ ròng chẳng dứt mưa thu thảm, Rêu phủ như ghi chữ triện ngời. Bốn mặt núi giăng mù tít mãi, Riêng nhờ nhi nữ giữ kinh trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.