Đăng bởi tôn tiền tử vào 15/01/2024 23:41
Cái nghiệp nhà văn vốn đã nghèo,
Loanh quanh chỉ thấy nợ tình đeo.
Duyên xưa ả cóc, bôi vôi xoá;
Nghĩa cũ con vồ, mặc mốc meo.
Mặt trắng nghĩ còn thua chú cuốc[1],
Lòng son há để tỉnh con heo[2].
Hãy tìm cõi phúc mà vun xới,
Bể ái nguồn ân kệ sóng reo.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.