Đăng bởi Bùi Thuỵ Đào Nguyên vào 25/05/2007 05:20
Đã lâu.
tôi vẫn nhớ hoài
chiều ấy,
bầu trời ẫm ướt
màu bằng lăng cuối ngày tím rịm
những cánh hoa mỏng manh buồn nẫu rơi trên tóc,
trên vai,
rơi cả trên tuổi thanh xuân
đã chờ đợi
rồi chóng phai của mình.
Kể lại chuyện
ai cũng trách tôi nhận phần thua thiệt.
Đến tận bây giờ
không hiểu sao
tôi vẫn mãi miết đi tìm
dù "gió" đã xa lắc tận cõi nào...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.