Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 23:08

Trong cơn dông ào đến lạ lùng
Mùa Hè giấu vô vàn tiếng gọi
Trên thân cây nâu trên màu phượng chói
Trên tàn phai lấp ló dưới xanh ngời

Mùa Hè trên suy tư ai đó đang ngồi
Chơi với tàng cây, chơi cùng bóng nắng
Sáng đến diệu kỳ đã chiều đổ xuống
Ngột ngạt một tình yêu xa vắng bỗng trở về

Trên bến sông thuyền nhỏ chở cơn mê
Cho ta trôi về bờ tuổi trẻ
Cỏ may đẫm sương người đi lòng chưa gỡ
Nguyện thề xưa còn nhói đến giờ

Trên thân cây nâu thời gian treo từng chùm từng chùm gió
Thổi qua ta vạn vạn kiếp luân hồi
Bóng tình yêu như cầu vồng thoáng qua mặt đất
Như tiếng ve bỏng rát rồi im bặt
Như mùa Hè nồng nàn rồi biến mất
Trong sự chiếm đoạt của mùa Thu lã chã lá vàng

Ta đứng lại rồi muốn đi hoang
Trong ẩm mục nằm sâu dưới không gian rừng rực
Buồn làm sao khi hiểu ra phượng kia rồi sẽ chết
Trong rụng rơi luyến tiếc mùa Hè

Nguyện với lòng đốt hết những tái tê
Mặc cho gió thổi về đâu không nhớ
Như tình cờ đến tình cờ đi, chào nhé!
Những mùa Hè thắm đỏ giấc mơ xưa...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]