Tôi đang ở đâu
không có tôi ở đây
Đã lâu rồi không có
Có những tháng năm
những tuần lễ
những phút giây
đối với mọi người
và thỉnh thoảng
ngay cả với chính mình
tôi đi vắng

Tôi đang ở đâu
Tôi không rõ
Trong hoang lặng của rừng
hay trong lòng bạn hữu?
Trong hạt trái cây?
Trong bánh mì thiết yếu?
Hay trong rượ vang ngon?
Chỉ có điều
không có tôi ở đây
hoàn toàn không có
Tôi thấm buồn
đi tìm mình khắp ngả
mặc dầu không rõ
tôi đang ở đâu
Không, tôi không có ở đây
nơi tôi quên cả chính mình
nơi tôi hằng sống và buồn bã
phải làm ra vẻ
với tôi không hề có chuyện gì
Tôi khổ sở
vì không tìm được chính mình

Phải chi tôi biết được tôi đang ở đâu
để trong khoảnh khắc nào đó
tôi có thể gặp với chính mình
không quan trọng là ở đâu
lúc nào, không quan trọng
trong tiếng cười trẻ thơ
trong lao công bụi bặm
trong sâu thẳm thời gian
trong lớp thuỷ gương soi
trong những năm bốn mươi
ầm ào trận đánh
trong những tháng ngày
khi mọi điều còn phái trước
hay khi mẹ ghì tôi vào ngực

Có thể tôi ở nơi
khi mà tôi không có
đối với mọi người
Và quả chuông cũ kỹ
trên tháp chuông ngân nga mệt mỏi
từ chiều sâu âm vọng tháng năm dài


Nguồn: Ngẫu hứng dương cầm (tập thơ dịch), NXB Văn học, 1995
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)